Thái Lan - đất nước của sự " lạc hậu " ?

Họ còn " nghèo " tới mức chẳng thể xây nổi cho mình một căn nhà hoành tráng hay biệt tự chà bá. Họ dù có đất rộng 500m2 nhưng chỉ xây cái nhà 100m2 đủ ở. Và 400m2 kia để vậy . Không làm gì . Tôi hỏi sao có tiền mà không xây cái nhà thật to vào. Họ bảo để tiền đó đầu tư kinh doanh cái khác hoặc cho con họ đi du học ở nước ngoài . Đúng là "không biết xài tiền" .

Chào các bạn . Hẳn các bạn sẽ rất ngạc nhiên khi tôi gọi Thái Lan - một đất nước khá phát triển ở khu vực là một đất nước " lạc hậu " . Không những " lạc hậu " đâu các bạn à, nơi đây còn " nghèo nàn " và " kém văn minh " . Thật sự là vậy. Tôi mới sống ở đây chưa lâu nhưng đủ để cảm nhận được những cái mà tôi vừa nói ở trên , nên nếu có cơ hội đi du lịch Thái Lan hãy xem những gì tôi viết có đúng không nhé : 

 

1. Đất nước của sự " nghèo nàn " : 

 

- Các bạn biết không , họ " nghèo nàn " đến nổi ra đường tôi chả thấy ai mặt những bộ đồ hàng hiệu hay sặc sỡ cả.

Đa số tôi thấy họ mặt những bộ đồ truyền thống : áo sơ mi , quần tây hoặc những bộ đồ tối màu rất bình thường. Nếu họ thực sự là giàu có , thì tôi đánh giá họ " không biết xài tiền " . Họ chỉ biết đem tiền bỏ nhà băng hay đầu tư kinh doanh mà không biết chưng diện cho bản thân.

 

- Chiếc xe hơi họ mua về thậm chí còn không đủ tiền mà độ xe lên thành những con quái thú , họ mua xe thế nào về để y nguyên vậy mà chạy . Đất nước này " nghèo " thật các bạn ạ. Kể cả xe máy tôi cũng chẳng thấy họ độ lên cho hoành tráng. Buồn thay.

Chưa đâu họ nghèo tới mức không mua nổi 2 chiếc xe , đa số họ chỉ đủ tiền mua 1 chiếc xe hơi và rồi khi kẹt xe họ nằm ì ở đó cả hàng giờ đồng hồ . Nếu giàu có thì họ sẽ mua thêm chiếc xe máy để dùng khi kẹt xe ( rất ít người có xe máy ở đây ) .

 

- Họ còn " nghèo " tới mức chẳng thể xây nổi cho mình một căn nhà hoành tráng hay biệt tự chà bá. Họ dù có đất rộng 500m2 nhưng chỉ xây cái nhà 100m2 đủ ở. Và 400m2 kia để vậy . Không làm gì .

Tôi hỏi sao có tiền mà không xây cái nhà thật to vào. Họ bảo để tiền đó đầu tư kinh doanh cái khác hoặc cho con họ đi du học ở nước ngoài . Đúng là "không biết xài tiền" .

 

thai lan

 

2. Đất nước của sự " chậm chạp " :

 

- Các bạn không hình dung được họ chậm chạp tới mức nào đâu. Họ đi xe cứ đi theo hàng, trong khi các hàng kia còn trống họ cũng không chịu vượt lên , họ cứ chạy đúng tốc độ cho phép trong khi đường thì thênh thang. Khi kẹt xe họ chả thèm nhấn còi, chả thèm la hét , chả thèm lấn len , hay thậm chí họ còn không thèm sốt ruột. Họ " chậm chạp " tới mức chấp nhận ngồi trong xe cả 3-4 tiếng đồng hồ vì kẹt xe. Trong khi chỉ cần lấn qua len bên cạnh họ đã đi được về tới nhà hay chỗ làm .

 

- Khi bạn vào quán ăn hay nhà hàng thì các bạn sẽ thấy rất kì cục , họ không vồn vả , không nhanh nhẹn . Họ cứ đợi các bạn ngồi vào bàn , rồi nghỉ mệt vài giây . Rồi mới vác menu lại hỏi các bạn dùng gì và không quên rót cho bạn 1 ly nước lọc dù chẳng cần biết bạn có cần hay không . Tất cả mọi thứ họ cũng rất từ từ . Kì cục

 

3. Đất nước của " thụ động " :

 

- Nói về " thụ động " thì khỏi phải bàn. Đất nước này số 1 . Họ thụ động từ việc ăn ở tới việc đi lại nhé các bạn .

 

Ở đây người dân sử dụng phương tiện công cộng rất nhiều nhất là tàu điện . Các bạn biết không , năm 2016 rồi đấy mà lên tàu điện họ còn xếp hàng, các bạn tin không .

Xếp hàng đấy. Và khi tàu dừng , họ chả thèm chen lên để giành chỗ tốt. Họ đợi người trên tàu cần xuống , xuống trước và tất nhiên là họ không xếp hàng ở giữa cửa lên xuống , họ xếp thành 2 hàng hai bên , giữa chừa cho người đi xuống . Khi nào xuống hết họ mới lên rồi từ tốn tìm chỗ đứng .

 

- Tôi còn bực tới mức họ lên tàu điện, không thèm giành chỗ ngồi dù họ có đi xa hay gần . "Thụ động" thế là cùng. Ghế họ chỉ dành cho nhà sư , bà bầu , tàn tật và người già.Thậm chí trên tàu không có 4 nhóm người đó họ cũng đúng chả thèm ngồi . Họ " thụ động " không chấp nhận được .

 

- Chưa hết đâu , Đi tàu điện xếp hàng tôi không nói. Họ làm gì cũng xếp hàng, tới mức tôi nghĩ bộ họ không biết chen lên cho nhanh hay sao hả trời. Và khi gặp ai đó ( không phải người nước họ ) chen lên, họ sẵn sàng nhường mà không hề khó chịu hay chửi mắng to tiếng. Kì cục không chịu được.

 

Thậm chí đi xe ôm cũng xếp hàng. Tôi không biết họ nghĩ gì , đi xe ôm cũng xếp hàng đợi xe ôm tới chở và muốn đi phải tới trạm xe ôm . Sao không đứng ngoài đường quắc cho tiện không. Rồi đi chợ tính tiền, đi mini shop , đi đổi tiền , đi vệ sinh , đi lấy thức ăn trong nhà hàng... cái gì họ cũng xếp hàng. Bởi vậy tôi nói họ "thụ động" .

 

thai lan

 

4. Đất nước của thời " cổ đại " :

 

- Cái này thì khỏi phải bàn. Cổ đại thật các bạn ạ. Đất nước họ lịch sử có 800 năm mà chẳng có được cái chiến tranh xâm lượt nên thành phố họ cổ lắm . Các khách sạn hay tiện ích công cộng xây dựng khá lâu. Giống thành phố "cổ đại" vậy đó.

 

    +  Khi qua đây tôi có thuê nhà một ông chủ nhà phía dưới nhà là 1 tiệm mini shop bán đủ mọi thứ và tất nhiên là trong nhà đó chất đầy đủ hàng hóa. Mà ngạc nhiên là chả có cái gì để bảo về đống hàng hóa đó khỏi những người thuê nhà như chúng tôi cả.

Họ để thản nhiên và mặc nhiên. Hình như đất nước này không có ăn trộm thì phải. Thỉnh thoảng ổng không bán hàng . Nghỉ 1 ngày đi chơi cả gia đình và ổng treo bảng hôm nay nghỉ ngay trước cửa hàng của mình và cứ thế bỏ nhà đi. Chả thèm khóa cửa hay đóng khoen . Tôi nghĩ , trời đất nước này như thời cổ đại vậy trời.

 

    + Chưa hết đâu . Tôi đến các ga trạm tàu điện hay các trạm xe buyt . Tôi thấy xe máy và xe đạp để la liệt ở đây. Tôi cứ tưởng đây là bãi gửi xe , hỏi người ta thì họ bảo tôi để xe đây đón tàu điện đi làm , tối về tôi lấy về. Chả có ai trông coi cả. Tôi há mồm hả một tiếng thật to. Cái gì , vứt vậy đó hả . Họ bảo ừ , xưa giờ vậy mà . Chưa có ai mất xe bao giờ. Một lần nữa tôi đánh giá đây là đất nước " cổ đại " .

 

   + Ở đây khi bạn ra đường nếu lỡ có rơi tiền xuống đất , họ sẽ nhặt lên giúp bạn hoặc gọi bạn nhặt lấy. Và những người đi sau bạn sẽ không dậm lên tờ tiền đó. Vì trên tờ tiền có in hình hoàng gia của họ . Họ yêu quý và tôn trọng hoàng gia của họ nên sẽ không bao giờ đốt hay dẫm đạp lên tiền của họ. Quá ư kì cục.

 

   + Khi đi đến những ga tàu điện tôi hay thấy những chú chó già hay nằm ở đây. Tôi cứ tưởng các bác bảo vệ ở đây nuôi. Rồi tôi hỏi bạn tôi , bạn tôi bảo đó là chó đi lạc đó. Nó già lẫn đi không biết đường về . Tôi hỏi ủa thế không ai bắt hả. Bạn tôi bảo ở đây có ai ăn thịt chó đâu mà bắt. Nếu thấy chó đi hoang họ sẽ mang thức ăn cho ăn , cho uống nước. Bình thường hay có những người chở 1 cái xe thức ăn hay đi dọc đường cho chó hoang ăn. Một lần nữa tôi bái phục , chịu thua đất nước này " cổ đại " đúng là "cổ đại".

 

   + Nhà người nào trồng cái gì, hay có cái gì muốn bán . Họ để đồ đó vào cái giỏ rồi treo 1 tờ giấy giá tiền của 1 bịch hay quả. Rồi bỏ 1 cái lon chỗ đó. Ai đi ngang qua muốn mua tự lấy rồi bỏ tiền vào lon. Chả ai quan tâm bạn có bỏ hay không hay bỏ đủ hay thiếu. Và chiều tối họ ra lấy lon tiền vào. 

 

Hôm nay viết tới đây thôi , hôm sau sẽ viết tiếp nhé ............Hết kì 1      

Ý kiến khách hàng

Tin liên quan

Tỷ giá

Cảm Nhận Du Khách